Lưu trữ

Archive for the ‘Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi’ Category

1 vài nền tảng cơ bản để freelancer có thể thành công ở bước đầu

02/12/2009 meopro 7 comments

Sau 1 vài lần thất bại với freelancer cũng rút ra được vài trải nghiệm của bản thân xin làm 1 entry tự phân tích sơ lược để chính bản thân có cái nhìn lại về những việc mình đã làm!

Man's hands on the keyboard of laptop Read more…

ĐIỀU NGHỊCH LÝ CỦA NGÀY NAY

The Paradox of Our Age
By Dr. Bob Moorehead
Nguồn: Anh Uyên – Nhuận Yến

Điều nghịch lý của thời đại ngày nay là chúng ta có những toà nhà cao hơn nhưng sự kiên nhẫn của mình lại ngắn hơn, ta có những đại lộ rộng lớn hơn, nhưng cái nhìn của mình lại nhỏ hẹp hơn. Chúng ta tiêu xài nhiều hơn, nhưng có được ít hơn, mua sắm thêm hơn, nhưng thưởng thức lại kém hơn. Ta có căn nhà to rộng hơn, nhưng gia đình nhỏ bé hơn, có nhiều tiện nghi hơn nhưng thời giờ ít ỏi hơn. Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn nhưng hiểu biết lại giảm đi, ta dư thừa kiến thức, nhưng lại thiếu sự xét suy, ta có thêm nhiều nhà chuyên môn và cũng thêm bao nhiêu là những vấn đề, có thêm thuốc men nhưng sự lành mạnh lại càng sụt giảm.


Read more…

Bông hoa trên vách núi

29/12/2008 meopro 3 comments

Tôi vốn là một người đa sầu đa cảm, luôn mong ước có những phút giây lãng mạn như một đứa trẻ mong được cho kẹo. Chồng tôi thì hoàn toàn ngược lại, anh ấy thiếu nhạy cảm và không tạo được những phút lãng mạn trong cuộc sống hôn nhân của chúng tôi, và điều này ngày càng làm tôi chán nản. Một ngày nọ, tôi quyết định nói với chồng tôi ý định của mình: ly dị.

- Tại sao? – chồng tôi hỏi, anh ấy bị sốc.

- Em mệt mỏi rồi, và không phải bất cứ điều gì xảy ra trên Trái đất này cũng cần có nguyên nhân cả.

Anh im lặng suốt cả đêm, có vẻ suy nghĩ lung lắm. Cảm giác về sự thất vọng của tôi càng tăng thêm. Đây là một người đàn ông mà ngay cả cách thể hiện mình trong lúc khó khăn mà cũng không làm được, thì liệu tôi còn có thể hi vọng điều gì nữa ở anh ấy? Cuối cùng, anh ấy hỏi tôi: “Bây giờ anh có thể làm gì để em thay đổi quyết định?”. Người ta nói đúng, thật khó để mà thay đổi tính cách một con người, và tôi đã bắt đầu đánh mất sự kiên nhẫn. Tôi nhìn sâu vào mắt anh và trả lời chậm rãi:

- Đây là một câu hỏi mà nếu anh có thể trả lời và thuyết phục được trái tim em, em sẽ thay đổi ý định. Ví dụ em muốn có bông hoa mọc trên vách núi mà biết chắc rằng để hái được nó anh sẽ phải chết. Liệu anh có dám hái nó cho em không?

- Anh sẽ trả lời vào ngày mai.

Niềm hi vọng của tôi như chìm đi vì câu trả lời của anh. Sáng hôm sau khi tôi thức dậy thì anh ra đi. Tôi nhìn thấy một mảnh giấy với chữ viết nguệch ngoạc trên bàn ăn gần cửa ra vào.

“Em thân yêu, Anh sẽ không hái bông hoa đó, nhưng hãy cho phép anh giải thích…” (Tim tôi gần như vỡ tan khi đọc dòng đầu tiên).

“Khi em sử dụng máy vi tính, em thường xáo trộn lung tung tất cả các chương trình rồi ngồi khóc trước màn hình. Anh phải để dành những ngón tay của anh để sắp đặt lại các chương trình cho em.

Em luôn ra khỏi nhà mà quên không mang chìa khóa. Anh phải để dành đôi chân của anh để chạy nhanh về nhà mở cửa cho em.

Em thường chỉ thích ở trong nhà, anh sợ rằng em sẽ bị trầm uất, anh phải để dành miệng anh để kể cho em nghe những câu chuyện vui.

Em luôn nhìn chăm chăm vào máy vi tính, điều đó hoàn toàn không tốt cho mắt của em, anh phải để dành đôi mắt của anh để khi chúng ta già anh có thể cắt móng tay cho em, giúp em nhổ đi những sợi tóc trắng phiền muộn. Khi anh nắm tay em đi dạo trên bãi biển để thưởng thức ánh mặt trời và bãi cát đẹp, anh có thể nói cho em biết được màu của những bông hoa, giống như màu của sự rực rỡ trên khuôn mặt trẻ trung của em.

Vì vậy em yêu ạ, trừ khi anh chắc chắn được rằng có một ai đó yêu em nhiều hơn anh, anh sẽ hái bông hoa đó cho em rồi chết”.

(Nước mắt tôi rơi lã chã trên lá thư làm nhòe cả những nét chữ của anh).

“Bây giờ, khi đã đọc xong thư, nếu chấp nhận lời giải thích của anh, hãy ra mở cửa cho anh vì anh đang đứng chờ để mang cho em bữa ăn sáng mà em yêu thích”.

Tôi chạy ào ra cửa, và thấy anh đang đứng với khuôn mặt đầy lo lắng, tay nắm chặt một bình sữa với một khúc bánh mì. Bây giờ tôi đã chắc chắn rằng không ai yêu tôi nhiều hơn anh. Và tôi quyết định để mặc những bông hoa trên vách núi.

Collection by InFlames

Tha thứ cho người

Thêm 1 bài trong tác phẩm “đời thay đổi khi chúng ta thay đổi” của tác giác  Andrew Matthews

Khi lớn lên tôi nhớ đã nghe mẹ tôi và nhiều người khác thường nhắc tôi rằng tha thứ cho người khác là một điều tốt -  rằng sự tha thứ là “thiêng liêng” hoặc “rất đạo đức”.

Nhưng một lý do căn bản hơn để chúng ta tha thứ cho người khác: đó là nếu không bỏ qua cho người khác, điều đó sẻ hủy hoại cuộc đời chúng ta.

Lấy ví dụ như:
a) bạn là ông chủ và bạn tống cổ tôi ra khỏi xưởng
b) bạn là bạn gái tôi và bạn bỏ tôi để chạy theo thằng bạn tôi.
Vậy nên tôi nói “Ta sẻ không bao giờ tha thứ cho mấy người!”

Tôi đếm bước trên sàn. Tôi đau thắt trong bụng. Tôi mất ngủ.

Còn bạn chắc đang tiệc tùng vui vẻ.

Vậy tại sao chúng ta cứ mang ý nghĩ rằng nếu CHÚNG TA không tha thứ thì HỌ sẽ đau khổ? Thật là điên khùng.

Những cuộc nghiên cứu mới đây của Viện Y Tế Công Cộng ở California, Mỹ, khẵng định lòng thù ghét và oán hận sẽ phá hoại hệ miễn dịch của chúng ta và làm tăng các nguy cơ bị bệnh tim, ung thư và thậm chí và bệnh tiểu đường. Nỗi cay đắng trong lòng chúng ta sẽ làm chúng ta đau ốm.

Tha thứ cho một người đâu có nghĩa là đồng ý với những gì họ đã làm.

Chỉ vị bạn muốn cuộc đời bạn nhẹ nhàng thanh thản hơn mà thôi.

ĐÚC KẾT:

Tha thứ có dễ dàng không? Thường thì không.
Nhưng bạn tha thứ cho ai đó không phải vì họ.
Bạn tha thứ cho người vì lợi ích của bạn.

Chúc tất cả 1 đêm giáng sinh yên bình và vui vẻ :D

I love you

22/12/2008 meopro 2 comments

Đây là 1 phần(tập 6) trong cuốn “đời thay đổi khi chúng ta thay đổi” của tác giả Andrew Matthews. Nếu nói về seri “đời thay đổi khi chúng ta thay đổi” thì có lẻ ai cũng biết hoặc chưa biết có thể ra nhà sách lụm 1 cuốn về  mà gặm nhắm. Bây giờ ra nhà sách cứ nhan nhản các loại sách về thể loại nâng cao sức mạnh tin thần này , nhà sách nào cũng có nguyên 1 khu về thể loại này. Cảm thấy sách của Andrew Matthews viết rất thực tế đọc thấy chí lí vô cùng đọc qua các trang sách của ông mỗi trang là 1 bài học quý báu vô cùng đáng phải nghiền ngẫm cả ngày cả tháng hoặc lúc nào cần cũng có thể lấy ra đọc cũng được. Từ giờ nếu có thời gian mình sẻ POST các phần nào hay hay lên để share cùng mọi người …. :)

“I LOVE YOU”

“có những điều nho nhỏ lẻ ra tôi phải nói,
chỉ vì chưa có dịp,
Nhưng em vẫn luôn ở trong lòng tôi…”

Chủ đề của hầu hết các ca khúc hay tiểu thuyết, hay điện ảnh, là gì? TÌNH YÊU! Tình yêu tan vỡ, tìm được tình yêu, tình yêu thơ dại, tình yêu liều lĩnh, tình yêu bị chà đạp…

Gần như tất cả điều chúng ta làm cốt để được yêu thương thêm. Chúng ta mua quần áo xịn, xe hơi bóng lộn, và cố gắng thăng tiến công việc. Chúng ta thực hiện những đợt ăn kiêng khủng khiếp và gồng mình đi xăm hình trên mọi bộ phận cơ thể.

Chúng ta nghĩ rằng,”Nếu ngoại hình gợi cảm người ta sẻ yêu mình.” Nếu mình thông minh, người ta sẻ yêu mình”. “Nếu mình xóa được 97% nếp nhắn , người ta sẻ yêu mình”.

Mỗi người bạn gặp đều khao khát được yêu thương và chấp nhận- nhiều người trong chúng ta còn làm những việc điên khùng để đạt được những điều đó. Chúng ta bận tìm kiếm tình yêu đến nỗi chúng ta quên cả nói cho những người thân biết rằng chúng ta yêu họ.

Fred bối rối nói,”Tháng trước tôi nói với bà xã rằng tôi yêu nàng. Bộ nàng không nhớ nổi sao?” Nàng nhớ chứ, Fred, nhưng nàng vẫn muốn anh nói lại hằng tháng. Thật ra nàng muốn anh nói hằng ngày kia!

Bé Johnny ra đời. Trong những năm đầu, ông bố ôm hôn bé không ngớt và kêu lên “Bố rất yêu con!”.

Rồi, Johnny lên 12 tuổi, bố nói “Nó lớn rồi”. Những cái ôm ấm thương yêu tan biến mất, đến nỗi Johnny tự hỏi “Mình có mắc lỗi gì không? Sao bố không thương mình nữa?”

Tôi không nhớ nỗi đã có bao nhiêu người trưởng thành nói với tôi lúc này hay lúc khác, “Tất cả những gì mà suốt đời tôi mong mỏi là được nghe bố tôi nói rằng rất yêu tôi.”

Rất nhiều lần chúng ta để một bi kịch xảy ra trước khi chúng ta kịp nói với ai đó về điều mà họ mong được nghe. Đôi khi bi kịch là đã quá trễ để nói cho họ biết.

ĐÚC KẾT:

Nói “Tôi thương em”, “Ba thương con”… có mất gì đâu. Và khi quá khó để nói câu ấy, thì câu “Cảm ơn em”, “Cảm ơn con” là một cách bắt đầu tốt đẹp.